Vị thiền sư trụ trì và trư hòa thượng

Thảo luận trong 'Rao vặt' bắt đầu bởi phukiennhat, 12/2/18.

THÔNG BÁO: Không được phạm nội quy diễn đàn.

  1. phukiennhat

    phukiennhat Member

    Tham gia ngày:
    29/1/17
    Bài viết:
    549
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nam
    Ngày xưa, ở một ngôi chùa nọ, vị thiền sư trụ trì nuôi một con heo lâu năm. Tuổi heo xấp xỉ tuổi đạo của nhà sư, và cả đại chúng kể từ vị tri sự tăng trở xuống đều phải nhường heo về phía cạnh thâm niên nọ. Do đó vị trụ trì đặt cho heo một biệt danh là Trư hòa thượng.

    Trư hòa thượng chỉ việc ăn, nằm và bài tiết (để lấy phân bón cho vườn chùa) nên rất mập mạp đến không ngồi dậy nổi. Tuy nhiên mỗi khi tiếng hồng chung của nhà chùa vang lên vào chiều tối hoặc canh khuya, Trư hòa thượng đều cố ngóc đầu dậy một cách mệt mỏi. Nhân đấy mà thiền sư rất yêu mến Trư hòa thượng chỉ cho chúng xem, bảo:
    - Các con thấy đó, loài súc sanh cũng có Phật tánh, chớ khinh thường.

    Một hôm thiền sư có việc phải đi xa vài hôm. Ngài cho hợp chúng căn dặn:
    - Trong khi tôi đi vắng, lỡ Trư hòa thượng có viên tịch, thì các ông hãy cắt thịt, chia cho láng giềng mỗi nhà một miếng. Hãy nhớ làm theo lời dặn của tôi.

    Ðại chúng lấy làm quái dị về lời dặn của Thầy, nhưng không dám hỏi, cứ vâng dạ lãnh tôn ý. Có lẽ họ nghĩ rằng Thầy quá lo xa, Trư hòa thượng không bệnh hoạn gì chưa chắc đến nổi chết. Nhưng ngờ đâu Thầy vừa đi vắng một hôm thì Trư hòa thượng ngã lăn ra chết. Ðại chúng bây giờ thật khó xử nếu làm theo lời Thầy dặn thì sợ đời dị nghị, nhất là trong khi vắng Thầy. Lỡ người ta nghi chúng Tăng nhân Thầy không có nhà đã làm thịt con heo, rồi ăn không hết mà đem biếu thì sao? Thầy tri sự sau khi hội ý toàn thể đại chúng, quyết định đem mai táng Trư hòa thượng sau vườn chùa, rồi Thầy về sẽ sám hối sau.

    Khi thiền sư trở về, hỏi ra mới biết chúng không làm theo lời Ngài dạy:
    - Thế là các ông làm lỡ việc của ta rồi.

    Khi đại chúng thưa hỏi, Ngài kể:
    - Trư hòa thượng chỉ còn một kiếp cuối cùng là được giải thoát. Trong kiếp cuối ấy, Trư hòa thượng phải chết vì nạn “loạn đao phân thây”. Nhờ có túc duyên mà Trư hòa thượng được thoát nghiệp ấy trong lúc sống, nhưng định nghiệp không thể không trả. Do đó mà ta muốn giúp Trư hòa thượng trả xong định nghiệp bằng cách phân thây ông ta sau khi chết. Ðược vậy khỏi thọ sanh kiếp khác. Nhưng bây giờ gì các ông không làm theo lời ta, Trư hòa thượng sẽ phải luân hồi trở lại để trả cho xong định nghiệp.

    Ðại chúng nghe lời Thầy dạy đều lấy làm hối hận. Ðại sư an ủi: - Không hề gì, rồi đây các ông còn duyên gặp lại Trư hòa thượng.

    Thời gian trôi qua nhanh chóng. Thấm thoát đã hơn 20 năm kể từ ngày Trư hòa thượng viên tịch. Một hôm, vị trụ trì mới, đệ tử trưởng kế vị thiền sư sau khi Ngài viên tịch tiếp đón vị quan huyện trẻ tuổi vừa tới nhậm chức tại địa phận chùa nhà. Quan đi quanh chùa thăm viếng tỏ ý lưu luyến như một vị cố nhân. Quan có cảm tình đặc biệt với tất cả đại chúng, và từ đấy mỗi lúc rảnh rỗi việc quan, ông lại tới chùa đàm đạo với chư Tăng,

    Nguồn: Vị thiền sư trụ trì và trư hòa thượng

    Xem thêm:

    Hoàng hậu Vi Ðề với Pháp môn Tịnh độ

    Lắt thịt để cứu con bồ câu khỏi chết

    Lễ cúng dường cuối cùng của Thuần Ðà

    Chuyện về nàng Liên Hoa tiểu thư

    Lòng Hiếu của con chim Oanh Vũ

    Lòng kiên nhẫn của Ðức Bồ Tát

    Máu sanh linh không thể rửa sạch được tội lỗi của Người

    Gieo nhân nào thì gặt quả nấy

    Chuyện những người mù rờ voi phán đoán

    Hiểu rõ giá trị của hai chữ bố thí
     
  2. phongkhamdasothic283

    phongkhamdasothic283 New Member

    Tham gia ngày:
    11/2/18
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Bài viết hay lắm